Bức thư gửi về từ nước Nhật

22/03/2011
admin
FacebookTwitterDeliciousStumbleuponDiggMyspaceLinkedInZingmegovnlinkhay

Sáng nay, 18/3, mở hòm thư ra, tôi nhận được thư của Gs Hà Huy Vui. Anh Vui có chuyển tiếp cho tôi một bức thư của Ts Hà Minh Thành gửi Gs Nguyễn Đình Đăng. Biết là thư riêng, nhưng tôi nghĩ những câu chuyện trong thư không còn là riêng tư  nữa. Nó đã “đọc” được đến tận cùng văn hoá Nhật, phẩm chất người Nhật và dân tộc Nhật bản. Xin phép Ts Hà Minh Thành và Gs Nguyễn Đình Đăng cho chúng tôi được đăng bức thư này để cho bạn đọc của Văn hoá Nghệ An hiểu thêm về Người Nhật, văn hoá Nhật và thông cảm với những đau thương mà dân tộc này đang gánh chịu. Và để mọi người có thể nhìn lại và suy nghĩ về văn hoá của chúng ta…

P.V.T
Mình đang đọc tin tức trên mạng của dân làm khoa hoc tự nhiên. Chủ đề của những ngày nay luôn luôn là về tai họa ở Nhật Bản.
Trước Tết âm lịch , mình đã ở Sendai- một trong những thành phố chịu nhiều tổn thất nhất, nên mình rất cảm động với nội dung bức thu thư này và cùng muốn chia sẻ với Thắng.
Hà Huy Vui
From: Nguyen Dinh Dang
To: undisclosed-recipients:;
Date: Thu, 17 Mar 2011 11:56:15 +0900
Subject: Một bức thư cảm động
Xin chào anh Đăng,
Xin được giới thiệu tôi tên là Hà Minh Thành. Qua anh
Nguyễn Hữu Viện tôi mới được biết anh và trang tin của
anh dù tôi làm việc cách chỗ của anh cũng không bao xa. Xin
hân hạnh được làm quen với anh.
Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho
cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tui đang làm cách nhà máy điện
hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ
giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không
thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội
tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp
ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm. Người
chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình
và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu
còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây
giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc
nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó
anh. Khủng khiếp.
Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm
qua theo tôi một ngày để lấy tin
khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có
lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất
chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt
đã phải thốt lên: “50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc
chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc
không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa
người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý
thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại.
Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không
hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ.”
Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người
Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như
vậy. Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm
động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một
chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người
lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học
Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học
làm người.
Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường
tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát
thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn
những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ
chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần
đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi
sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên
mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong
giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của
nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công
lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị
nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi
mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em
của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người
lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân.
Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác
cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu
phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa
cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn,
khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ
đói”.Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người
cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu
nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô
đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và
để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi
lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô
cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào
đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói
hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng
chú ạ”.
Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và
mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm
động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3
đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng
tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn
khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.
Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã
biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho
người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất
nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy
cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi
sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay
từ tuổi niên thiếu.
Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị
thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại
cho tôi đó là “Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm,
Tâm vô sở cầu thị Phật”. Cái sự hy sinh vì người một
cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được
những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận
thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho
thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi
cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù
nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói
nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những
công án thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô
nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi.
Xưa nay tôi không phục lắm người Nhật từ khi còn đi học,
làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với
những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành
động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ
đã khiến tôi phục họ thật sự.
Tình hình quanh nhà máy điện hạt nhân vẫn còn an ninh, hiện
tại tụi tôi đã được phát sẵn khẩu trang và đồng
phục nylon. Ông Kan sáng nay họp báo dự tính đến tình
huống xấu nhất là bỏ cả vùng miền Đông. Tôi không
phải chuyên ngành về nguyên tử lực như anh nên không hiểu
lắm về tác hại của phóng xạ. Nhưng tôi nghĩ cũng đang
nguy hiểm. Tụi TEPCO vụ này chủ quan quá. Anh Đăng nếu
được nên sắp xếp cho vợ con về VN trước thì tốt
nhất. Tôi sợ tới lúc xấu nhất không còn vé máy bay. Tôi
thì bà xã người Nhật, con gái cũng mới ra trường y tá và
cũng đang hoạt động cứu trợ thiện nguyện ngay tại
Fukushima này. Tôi hỏi con gái tôi “Tình hình có vẻ nguy
hiểm , con có muốn đi VN lánh nạn không”.   Nhỏ con gái của
tôi trả lời “Đi đâu bây giờ , xung quanh con với cha
người ta chết với bị thương hàng hàng lớp lớp. Không
lẽ bỏ chạy. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó.”Tôi gọi
điện thoại về hỏi bà vợ tôi tính sao, có cần chạy qua
quê chồng trú tạm lánh nạn một mình không thì bà xã tôi
nói với tôi rằng người Nhật của họ thì 36 kế của Tôn
Tử binh pháp họ chỉ dùng được tới cái kế 35. Cái
chước cuối cùng “Tẩu vi thượng sách” không có chỗ dùng
vì cái xứ đảo này không có chỗ nào để mà chạy nữa.
Cùng lắm chịu chết thôi. Thôi thì tôi thân phận dính líu
tới cái tổ quốc thứ hai này rồi. Vợ con gì cũng không
chạy không lẽ một mình tôi bỏ nhiệm sở. Già rồi có
hít chút phóng xạ vô nữa cũng chẳng sao cả. Mang cái ơn
nghĩa với đất nước này cũng nhiều thôi thì bây giờ
cùng đến lúc có cơ hội để trả ơn cho họ vậy.
Hy vọng không có gì xảy ra , khoảng 3 tuần nữa có thể
trở về Saitama. Hy vọng được gặp anh Đăng nếu anh còn
ở Nhật, anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi năm nay 56 tuổi.
Chắc cở tuổi của anh.
Chúc anh và gia quyến an toàn.
Hà Minh Thành

Viết bình luận mới

[Member Login]